Từ Phượng Niên cười cười, thu chân về, ngồi lại xuống ghế đẩu, Đặng Mậu và Gia Luật Đông Sàng lúc này mới có thể bước lên bậc thềm, đi vào dưới mái hiên. Không phải Đặng Mậu không có bản lĩnh đó, chỉ là đã không có ý chí tử chiến, thì Đặng Mậu cũng chẳng phải loại người rỗi hơi đi kiếm chuyện. Còn về phần Gia Luật Đông Sàng, đối mặt với Từ Phượng Niên của hiện tại, nếu Từ Phượng Niên muốn hắn không thể tiến gần tửu lâu dù chỉ một bước, thì gã con cháu vương thất Bắc Mãng này thật sự không có cái bản lĩnh để vượt qua. Gia Luật Đông Sàng dùng đế giày cọ mạnh vào góc bậc thềm, gạt đi lớp bùn đất dày cộp, rồi mới ngồi phịch xuống bên cạnh Từ Phượng Niên. Đặng Mậu không ngồi, vì tửu lâu chỉ còn thừa ra đúng một chiếc ghế.
Gia Luật Đông Sàng hạ giọng hỏi: “Thật sự đã đánh nhau to với Thác Bạt Bồ Tát rồi sao? Kết quả thế nào? Ta muốn nghe lời thật.”
Từ Phượng Niên hỏi gã thanh niên có vẻ rất tự nhiên thân thiết này: “Từ Anh vẫn ổn chứ?”
Gia Luật Đông Sàng ngẩn người: “Từ Anh? Là ai?”




